TRẦN DẠ TỪ – THƯƠNG LINH NHẠC NGỮ VÀ ÂM THANH HUYỀN HOẶC

bolsa
By bolsa August 29, 2015 01:31

TRẦN DẠ TỪ – THƯƠNG LINH NHẠC NGỮ VÀ ÂM THANH HUYỀN HOẶC

Cali Today News – Nhạc ngữ da diết, giọng hát liêu trai, âm thanh nghiện ngập từ những chiếc khuy kèn đồng. Tâm hồn người nghe chợt bềnh bồng ngược dòng thời gian trôi về quá khứ. Ca sĩ là một cô gái còn trẻ lắm, tác giả là một nhà thơ, một nhạc sĩ đã trải qua những ngọt bùi oan trái với Saigon có lẽ tự thuở cô bé chưa ra đời. Tiếng saxophone, giọng hát và ca từ quyện vào nhau, nóng bỏng, rã rời, như thôi miên như mê hoặc:
“Thành phố oan trái
Ngọn lửa đỏ cháy mãi
Thời trẻ trung rồ dại của ta…
Thành phố yêu ma còn nhớ ta
Con thiêu thân rụng cánh đêm nào
Trút hơi tàn, vẫn không ngừng kêu người …” (Saigon Blues)
Thuở ấy, cả nước đang chìm trong khói lửa, và Saigon như thể một ốc đảo nhiệm mầu giữa sa mạc mênh mang cháy nóng. Tuổi trẻ thành phố, dù bị xoáy vào cơn bão cát chiến tranh, ra chiến trường, lên cao nguyên, vào rừng núi, họ vẫn hướng về Saigon với yêu thương và khát vọng. Nghe một Nguyễn Tiến Cung từ rừng U Minh vọng về “thành phố đâu đây, mất hình mất dạng…”; hay Tô Thùy Yên vào một Chiều Trên Phá Tam Giang nghĩ về Saigon “giờ này có lẽ trời đang nắng, em rời thư viện đi rong chơi…” mới cảm được điều thi nhạc sĩ Trần Dạ Từ viết về những quyến rủ oan trái yêu ma của Saigon. Trần Dạ Từ và nghìn nghìn con thiêu thân khác trong thế hệ oan khiên của ông, khi trút hơi tàn rụng cánh vẫn tha thiết với ngọn lửa cuốn hút đam mê của thành phố. Thương Linh còn trẻ lắm, không có những dan díu với lửa Saigon như những nghệ sĩ cùng thời với tác giả Saigon Blues, sao cô bé lại có thể làm cho người nghe bồi hồi thổn thức?

Tran Da Tu

Thi sĩ Trần DạTừ. Photo courtesy: Baotreonline.com

Rồi Saigon bị vùi dập, bị dày xéo bởi phản bội, bạo lực và hận thù. Trong cơn bão lốc 1975, có thể nói Trần Dạ Từ – Nhã Ca là một trong những gia đình văn nghệ sĩ chịu nhiều đòn thù khốc liệt nhất của bạo quyền. Trong Em Đi Với Con Thơ, người nhạc sĩ chịu lắm oan khiên đã viết:
“Em đi với con thơ
Trên đường dài mịt mù
Em đi với con thơ
Trong chiều hoang nắng úa
Trong đêm tối bơ vơ

Rừng khổ sai là úa
Dưới bao nhiêu đợi chờ
Em đi với con thơ
Em đi với tình thơ …”
Nhịp trống là nhịp đập của con tim hấp hối, cũng là nhịp bước của một hành khúc buồn. Vẫn với giọng hát ma trơi mê hoặc, Thương Linh lại đưa người nghe vào khoảnh khắc bi tráng u uất mà tác giả Trần Dạ Tư muốn chuyển tải. Cô đã làm người nghe ngừng thở theo những nốt giáng mệt nhoài của người tù trong khu rừng khổ sai lá úa. Gả tù nhân có con tim nhân bản tột cùng, trong toàn bài hát không thấy dấu vết oán hờn, chỉ thấy những vần điệu của thương yêu và đau xót, em đi với con thơ, em đi với tình thơ…
Khi được hỏi Thương Linh thích nhất bài hát nào trong album Gội Đầu và Bay, người ca sĩ bảo cô thích nhất bài “Bay”, ca khúc mà “bố Từ” viết tặng cô.
Dòng sông biết bay
Biển khơi biết bay
Chúng bay lên thành mây
Mây tím mây vàng
Mây xanh mây trắng
Mây bay vào mắt chàng
Ô .. ô … em cười
Và mắt anh chàng bay bay theo em
Và em bay lung linh như giấc mơ …
Tiếng hát Thương Linh bổng ríu rít bay theo những cung bậc piano thánh thót, vang vọng của tuổi trẻ, của tình yêu, của sức sống hồn nhiên. Để viết cho đứa con gái nghệ thuật của mình, “bố Từ” hẳn đã thăng hoa đi hết những oan nghiệt bể dâu, trở về với tuổi trẻ của chính mình, với thuở làm thơ yêu em.
Tôi chưa từng gặp tác giả, chỉ biết ông qua tác phẩm thi ca, và lần này là lần đầu tiên nghe nhạc Trần Dạ Từ. Tôi biết Thương Linh qua lần cô hát trong một chương trình âm nhạc tại Orange County. Hai người thuộc hai thế hệ khác nhau, chưa từng chia sẻ những trải nghiệm buồn vui quanh cuộc chiến oan khiên dâu bể; không hiểu vì đâu mà có được sự hài hòa gần như toàn bích trong tuyển tập âm nhạc này.
Trần Dạ Từ – Thương Linh đã làm sống lại tuổi trẻ của một thuở Saigon thanh tao văn vật. Có anh em, có bạn bè. Có những sáng cà phê, có những Đêm Màu Hồng nghe Thái Thanh, Hoài Trung, Hoài Bắc. Rồi bằng những nét chấm phá, tác giả và ca sĩ lại cho thấy một Saigon tan tác, một Saigon ngơ ngác hoang mang như Nguyễn Bắc Sơn có lần lạc lối:
Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc
Vô tình ngang một quán cà phê
Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn
Mải mê tán dóc chẳng cho về
Về đâu, đâu cũng về đâu đó
Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ …
Cám ơn Trần Dạ Từ – Thương Linh cho những giây phút thoát thân theo âm thanh trở về quá khứ. Riêng Thương Linh, người viết bài tin rằng với tài năng này, với nhân cách này, Thương Linh sẽ bay xa, xa lắm. Thương Linh kể có lần một big fan của cô mượn thơ Xuân Diệu, nói Thương Linh như một con chim đến từ núi lạ, sẽ bay cao vút chin tầng mây.
Và trên những đám mây xanh tím trắng vàng, con chim núi lạ sẽ cất tiếng hát tặng “bố Từ” bài hát The Wind Beneath My Wings.
NGUYỄN HOÀNG DUYÊN
08/2015

bolsa
By bolsa August 29, 2015 01:31

Bình Luận

blog comments powered by Disqus

Bài viết cùng chuyên mục

Tìm Kiếm

FaceBook

Facebook By Weblizar Powered By Weblizar